Wednesday, 21/10/2020 - 03:24|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường Tiểu học Lương Nghĩa 3

Những kỷ niệm về thầy giáo cũ của tôi

Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kỉ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một người thầy đáng kính của tôi.

Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kỉ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một người thầy đáng kính của tôi.

Năm ấy, khi tôi còn học lớp năm, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủ nhiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp năm, và gần bước sang ngưỡng cửa của bậc trung học cơ sở, có nhiều bạn mới, thầy cô mới. Ngày trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên. Sau buổi lễ khai giảng, tất cả các học sinh đều bước vào lớp học của mình để đón các em lớp một và gặp gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm của mình và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốt thời gian học tiểu học.

Khi thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh nhẹn và thầy chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn mặt thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục năm "lận đận" với học sinh. Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi im lặng và thầy nói: "Chào các em, thầy tên là Danh Thành, thầy sẽ chủ nhiệm lớp các em trong suốt năm học cuối cấp của bậc tiểu học". Giọng thầy thật ấm áp, nhẹ nhàng, làm cho những suy nghĩ trong đầu tôi về một người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc đều tan biến.

Sau khi ra mắt chúng tôi, thầy bắt đầu dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên mà cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người dạy chúng tôi từng bước trưởng thành giúp cho chúng tôi  học được nhiều kiến thức. Trong buổi học thầy đến tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, tiếng cười đùa của một vài bạn đã làm xôn xao khắp sân trường. Buổi học cuối cùng của bậc tiểu học của chúng tôi đã kết thúc như vậy đó còn rất nhiều kỹ niệm đẹp giũa tôi với thầy đã để lại cho tôi những suy nghĩ về một người thầy mẫu mực.

Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những trò chơi dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật đáng yêu, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác khuôn mặt thầy rất giống khuôn mặt của người cha giúp các con những hành trang đi vào cuộc sống, những kỉ niệm đẹp của ông và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ đến người cha nhớ đến cảnh chơi đùa của hai cha con, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc. Lúc đó  Thì ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi: "Sương, sao con khóc, nói ra để thầy chia sẻ với con". Rồi tôi, nhận được sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn. Sau hôm đó tôi cảm thấy được thầy quan tâm nhiều hơn.

Vào một hôm, do tôi không học bài nên bị điểm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy không ra chơi với các bạn như mọi khi, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói: "Thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng em là lớp phó nên phải gương mẫu cho các bạn noi theo....". Thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ân hận vì đã làm thầy buồn. Tôi tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu tốt hơn.

Vậy đấy, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về một người thầy giản dị mà thân thương. Tôi hứa sẽ cố gắng học tập để trở thành công dân tốt, có ích cho đất nước và xã hội. Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn:

"Ngọc không mài không sáng, người không học không tài." Và "Trọng thầy mới được làm thầy”

 

Chính vì những câu danh ngôn đó tôi cố gắng phấn đấu gì bản thân vì thầy kính mến của tôi thời tiểu học. Lên đến trung học cơ sở và trung học phổ thông, tôi vẫn ghé thăm thầy nhìn qua cửa sổ thấy thầy vẫn nhiệt tình giảng bài như ngày tôi còn học. Hình như cho dù tôi học ơ xa nơi nào đi thầy vẫn đồng hành cùng tôi, khi thầy trò gặp nhau vẫn trò chuyện như thời học tiểu học. Thầy luôn nhắc nhở tôi luôn cố gắn học để không phụ lòng gia đình và thầy cô. Và ….đến mười mấy năm sau, chúng tôi là đồng nghiệp. Khi tôi tốt nghiệp ngành sư phạm tôi đến xin việc cũng chính là thầy của tôi giúp đỡ nhận tôi về công tác tại ngôi trường mà tôi đã học thời tiểu học và đến bây giờ thầy là Hiệu trưởng. Hiện tại tôi công tác tại trường cũng được 13 năm mặc dù hiện nay tôi là đồng nghiệp của thầy, nhưng thầy vẫn còn dạy tôi những bài học đi vào đời.

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 1
Tháng 10 : 44
Năm 2020 : 462