THẦY TÔI - Trần Thị Ngọc Huyền K10C

Lại tiếp nữa-Một mùa hoa phượng trôi

Nhớ thuở học trò ép vào trang lưu bút

Thời gian trôi chẳng đợi chờ một phút

Bước vào trường, thấm thoắt đã ba năm!

 

Đời học sinh đẹp tựa ánh trăng rằm

Trang sách mở là chân trời ước vọng

Lời thầy cô như mặt trời chiếu rạng

Lối vào đời, bao thế hệ tương lai

 

Thầy ơi ! Ngày nhà giáo năm nay

Năm lớp cuối, nghĩa tình trường lắng đọng

Gửi tới Thầy - Người em luôn kính trọng

Lời tri ân, muôn thuở chẳng phai mờ!

 

Thầy biết không?

Đến bây giờ, khi đang viết vần thơ

Em bỗng thấy Thầy cười, tươi lắm

Và đang thử hình dung

Đến khi thầy đọc chúng

Thầy sẽ cười, hay sẽ ngẫm ý thơ ?

 

Vẫn nhớ như in, mỗi buổi sáng chào cờ

Nghe thầy đọc thơ của trò trường mình viết

Cặp kính trắng ung dung như cũng biết

Giữ lặng yên cho thầy đọc mỗi hàng

 

Trò trường mình vốn dĩ rất ngoan

Nhưng cũng lắm khi làm tóc Thầy thêm bạc

Đừng buồn thầy ơi! Họ chỉ đang lầm lạc

Giữa ranh giới mờ, chưa định rõ đúng sai

 

Thời gian qua như một chuyến đò dài

Thầy đưa em đi trong vai người thuyền trưởng

Vững tay lái, không bao giờ chệch hướng

Đến bây giờ gần cập bến vinh quang

 

Và năm sau, khi hạ lại dần sang

Em sẽ xa thầy, xa ngôi trường yêu dấu

Nhớ xiết bao những tháng ngày phấn đấu

Để xa rồi còn nhớ mãi Thầy ơi!./.

Bài tin liên quan