A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Nghề tôi yêu

 Mỗi lần về Ngũ Hành Sơn

 Lòng tôi lại trào dâng nỗi nhớ.

 Nhớ tiếng trẻ ê a đọc chữ

 Nhớ bảng đen, phấn trắng, nắng sân trường.

                   Biết bao nhiêu nỗi nhớ niềm thương

     Những kỷ niệm nay đã thành hoài niệm.

                  Các em xưa giờ như loài chim én

    Bay khắp phương trời theo những ước mơ.

Ngũ Hành Sơn hôm nay đẹp tựa trang thơ   

Thành quả sau hai mươi năm đổi mới.

Ý Đảng lòng dân tình người phơi phới

Tay nắm tay cùng hướng tới ngày mai.

   Hai mươi năm cả một chặng đường dài

   Nhớ lại ngành ta buổi đầu thành lập

  Thiếu thốn đủ bề, khó khăn chồng chất

                Chúng ta vẫn miệt mài không quản nắng mưa.

Mải miết tháng năm để đến bây giờ

Lớp học khang trang những ngôi trường bề thế.

Sân trường rộn vang bao niềm vui của trẻ

Ánh mắt, nụ cười lấp lánh những vần thơ.

                Ngành giáo chúng mình đẹp tựa giấc mơ

  Giấy trắng, phấn trắng, hồn trong trắng

  Bao vất vả hy sinh thầm lặng

  Gieo hạt ươm mầm cho thế hệ tương lai.

Theo tháng năm mái tóc đã dần phai

Đã hiến trọn cuộc đời cho nghề giáo

Qua bao khó khăn nắng mưa giông bão

Tôi vẫn tự hào ngành giáo Ngũ Hành Sơn.

                                                                   Đoàn Thị Cúc


Tác giả: Đoàn Thị Cúc
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan